Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012
Đường Nghệ Sĩ
Có một con đường, tuy không có trên Google maps, nhưng được nhiều người biết đến: Đường Nghệ Sĩ. Con đường này nằm trong Nghĩa Trang Công Viên Bình Dương, tọa lạc tại ấp 1B, Xã Chánh Phú Hòa, huyện Bến Cát, Bình Dương (giờ được đổi tên là Hoa Viên Nghĩa Trang rồi). "Tham vọng" của BGĐ NT là quy tụ các nghệ sĩ mọi miền về đây yên nghỉ. Tất nhiên không phải ai cũng muốn về đây, nên giờ vẫn còn khá ít.
19/5 năm nay, nghe đài nói về dòng người lũ lượt về lăng viếng bác Hồ thấy mà ham. Tôi ở xa quá, thôi thì viếng người không quen vậy. Dù sao, họ cũng dã góp phần làm đẹp cho đời.
Tôi đến hvnt vào đúng...12 giờ trưa. Nghĩa trang vắng tanh, chỉ lác đác vài anh bảo vệ. Tuy nhiên, cảnh quan ở đây cũng không đến nỗi âm u lắm. Trái lại, nhìn giống như công viên hơn: các ngôi mộ nằm giữa mấy chòm cây, nhìn đỡ trơ trọi hơn.
- Ông già nam bộ: Sơn Nam.
Cuối năm lớp 6 (1973), trong mớ sách vở lãnh thưởng cuối năm của tôi có 2 quyển sách của ông: Hương rừng Cà Mau & Lịch sử khẩn hoang miền nam. Cuốn lskhmn thì thật tình tôi chỉ đọc lướt qua, vì với tuổi của tôi hồi đó làm sao tiêu hóa nổi cuốn sách nặng về nghiên cứu này. Chỉ có vụ đồng Nọc Nạn là nhớ hơi chi tiết chút xíu: nhớ bài vè có câu: "chín người đổi một thằng tây", nhớ anh Mười Chức, cô Út Trong...còn các chi tiết khác thì quên sạch!
Cuốn "Hương rừng Cà Mau" thì rất thích. Đọc tập truyện ngắn đó, tưởng tượng ra một vùng hoang vu, toàn đỉa vắt muỗi mòng, rắn rít và cá sấu... Tưởng tượng ra những con người nam bộ gan dạ liều lĩnh, nhưng lại bình dị và thủy chung. Xúc động nhất có lẽ là truyện ngắn "Cây huê xà" với kết cục thật bi thảm: đôi trẻ vĩnh viễn xa nhau vì lòng đố kỵ của người lớn!
Nằm ở vị trí "đắc địa" nhất ở NT (ngay đầu đường), ngôi mộ ông nhìn thật mát mắt, cây xanh được chăm chút cẩn thận. Phải nói là ông Sơn Nam được nhiều ưu ái của NT. Mà cũng phải thôi, với một người có công lớn với lịch sử hình thành nam bộ, sự đền đáp đó cũng công bằng.
Thư của con gái ông, mong ông an nghỉ tại nơi không phải quê mình.
- Nhạc sĩ Văn Còn:
Thú thật, tôi không biết nhiều về ông, ngoài việc biết ông đã từng dạy đàn ca tài tử ở 1 căn nhà dốc cầu Ông Đành (tx Thủ Dầu Một) hồi trước giải phóng. Lúc đó, tôi đi ngang ngày 2 lần. Chiều chiều, các anh chị tập trung đàn hát rôm rả lắm.
- Soạn giả Nhị Kiều:
Thành tích của bà thật đáng nể:
tiểu sử của soạn giả Nhị Kiều
- Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền:
Tôi biết anh này nhờ... Thu Phương: trong bài hát "Dòng sông lơ đãng" đoạn cuối không biết có phải do "lơ đãng" hay sao mà TP... chìm luôn xuống nước, bọt sủi ọc ọc(!?) cùng với hàng chữ: "đd HPĐ"! Hic, sau này xem nhiều clip ca nhạc khác mang dấu ấn của anh, rất "quái", nhưng mà hay!
Sống đã "quái" thế nào, thì chết cũng "quái" không kém. Ngôi mộ của anh chỉ là 1 tấm đá hoa cương méo xẹo méo xọ. Nếu không có cái mặt trên nhẵn bóng như gương, chắc nhiều người tưởng nhầm tấm đá này vừa "chôm" ở đâu đó vứt đại ra đây! Đúng chất Huỳnh Phúc Điền luôn!
- Xin trả lại thời gian: Thanh Sơn
Thật tình, mục đích viếng NT của tôi hôm đó là đi thăm ông này. Tôi hâm mộ những bài hát của ông, bài nào cũng thích. Tiếc là hôm đưa ông an táng, tôi không đi được. Nay nhất định phải đi thăm ông, tặng ông cành hoa mà (có lẽ) ông thích nhất.
Cơ khổ, mộ ông chưa xây xong. Ác cái là có tới 2 cái nằm cạnh nhau, chả cái nào có tên. Chạy ra ngoài hỏi anh bảo vệ, anh chỉ là 1 trong 2 cái đó!
Thôi thì cái nào cũng được. Quý là ở tấm lòng thôi. Nếu có... nhầm mộ, chắc ông cũng thông cảm:
"... Màu hoa phượng thắm như máu con tim,
mỗi lần hè thêm kỷ niệm
Người xưa biết đâu mà tìm..."
Hẹn ông tháng sau, con sẽ đến thăm ông, ông ơi!
(mà tới đó chắc hoa phượng tàn hết rồi...)
Bái bai ông luôn!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét